Đúng 11 giờ đêm, sau hơn một tiếng “tĩnh tâm” chờ đợi, “thượng đế” của tôi cuối cùng cũng xuất hiện, nồng nặc mùi bia.
Chuyến xe về nhà, tôi tự hỏi liệu lương có đủ bù cho thời gian “thiền định” này không.
Nhưng rồi, khi thấy khách an toàn vào nhà, một nụ cười nhếch mép. À, lại một “ca” thành công. Dù sao thì, cũng đỡ hơn trực đêm ở bệnh viện.
Mừng với anh trở về nhà cùng lái xe hộ Thành Vinh, Nghệ An 2025

